Trang chủ / THỜI SỰ / Chàng sinh viên nghèo vượt lên chính mình

Chàng sinh viên nghèo vượt lên chính mình

Sinh ra và lớn lên quê ở Tổ 02 ấp Thạnh Tân, Xã Thạnh Hưng, Huyện Giồng Riềng, Tỉnh Kiên Giang. Từ lúc chào đời đã mang trong mình căn bệnh hiễm nghèo phải điều trị mấy năm mới được khỏe mạnh lại, nhưng căn bệnh đã làm cho cơ thể em bị khiếm khuyết phát triển không hoàn thiện như bao đứa trẻ khác, nhưng em vẫn mạnh mẽ sống tốt đến ngày hôm nay. Đó là em Huỳnh Văn Giữ, sinh năm 1992, sinh viên Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Kiên Giang.

Em cho biết, khi mẹ sinh ra em rất khỏe mạnh, không có biểu hiện gì lạ. nhưng đến 7 ngày tuổi thì mẹ em phát hiện em bị nhiễm trùng rốn. Thấy con còn trong tháng sức khỏe kém, cha mẹ chở em ra Bệnh viện Đa Khoa huyện Giồng Riềng khám. Qua kiểm tra xét nghiệm thì bác sỹ cho kết quả em bị Nhiễm trùng rốn rồi trả về cho gia đình không cho nhập viện. Sinh con ra đã khó giờ thấy con cháu bệnh thì có ai cầm lòng cho đặng. Thương cháu, bà ngoại em mới kêu gia đình chuyển lên Bệnh Viện Đa Khoa Tỉnh Kiên Giang tiếp tục điều trị miễn sao cháu mạnh khỏe trở lại và lớn lên từng ngày lành lặn như bao đứa trẻ khác. Trong thời gian nằm tại Bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang, Bác sĩ theo dõi và điều trị cho em tận tình. Tại đây bác sĩ  lấy một đơn vị máu của cha truyền cho em, rồi tiếp tục lấy một đơn vị máu của bà ngoại, từ đây sức khỏe em đã qua cơn nguy kịch.

Trãi qua mấy năm vất vả vì bệnh của em, cha mẹ em cũng không ngại khó khăn mà quan tâm chăm sóc em tận tình. Em mắc bệnh kéo dài không lâu nhưng cơ thể em phát triển chậm không như đứa trẻ khác bắt đầu bập bẹ từ nhỏ đến lớn. Thế nhưng, đối với em đến năm 4 tuổi mới biết đi chập chững, thân hình không bình thường. Theo biên bản giám định số 119 ngày 25/05/2005 củaHội đồng giám định Y Khoa tỉnh Kiên Giang kết luận em giảm sức khỏe đến 81%. Tuy sức khỏe có giảm thế nào đi chăng thì em vẫn ham đến trường để học được chữ. Từ chỗ đi lại khó khăn nên đến 7 tuổi em mới bước vào học lớp 1.

Qua thời gian dài khôn lớn, em luôn học tốt, từ cấp 1 cho đến cấp 3 học tại các trường trên địa bàn huyện Giồng Riềng em đều được bạn bè, thầy cô giáo yêu mến. Với tinh thần hiếu học vượt lên khó khăn bệnh tật của em, thầy, cô giáo ở các cấp trường em theo học luôn giúp đỡ tận tình kể cả vật chất lẫn tinh thần, quan tâm đặc biệt đối với bản thân em, từ đó đã tiếp thêm nhiều động lực giúp em lạc quan hơn, sống tốt hơn nhằm động viên em tiếp tục theo đuổi ước mơ con đường học vấn trở thành người có ích cho gia đình và xã hội.

Với tinh thần tham học của em đã không làm em chùng bước dù khó khăn cỡ nào. Học hết cấp 3 em tiếp tục thi vào trường Đại Học tại Cần Thơ và kết quả em được xét trúng tuyển vào Trường Cao đẳng Cộng đồng Kiên Giang vào năm 2013. Từ đây em tiếp tục con đường học vấn đi đến tương lai sáng lạng hơn, tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn, cha mẹ lao động vất vả kiếm sống hàng ngày nhưng vẫn động viên em tiếp tục học. Gia đình khó khăn lo cái ăn cái mặc đã khó nói gì đến chuyện lo cho con học vào các Trường Đại Học, Cao Đẳng. Đến khi trúng tuyển vào học cao Đẳng tại trường Cao đẳng Cộng Đồng Kiên Giang, thấy em khó khăn về kinh tế, BCH Đoàn Trường THPT huyện Giồng Riềng hỗ trợ cho em 400.000 đồng để trang trãi vào đầu năm học. Khi em học tại đây, thầy, cô, bạn bè quý mến và thông cảm chia sẽ hoàn cảnh vượt khó của em, miễn học phí cho sinh viên khuyết tật, rồi vận động các quỹ học bổng hỗ trợ cho em để tiếp tục học Cao đẳng ngành Tin Học Ứng  Dụng K11/13. Em cho biết thêm, tuy sức khỏe có hạn chế nhưng em đã vượt lên chính mình không ỷ lại vào người khác mà tự thân cố gắng học tập thật tốt để thầy cô, bạn bè quý mến giúp đỡ em. Em xin vào ở Đội Tự Quản Ký túc xá của trường Cao Đẳng Cộng Đồng Kiên Giang để có chổ trọ miễn phí, cuối tuần về quê để giảm bớt một phần chi phí sinh hoạt. Với tính tình hiền lành, em đã nhận rất nhiều học bỗng của các mạnh thường quân trao tặng như nhận Học Bổng Huỳnh Mẩn Đạt 1.000.000 đồng. Hội Khuyến học Tỉnh Kiên Giang 3.000.000 đồng và của Hội Nạn nhân chất độc da cam tỉnh Kiên Giang 5.000.000 đồng; Nhận học bổng công ty sao vàng rạch giá 2.000.000 đồng…. Với số tiền đó em đã sử dụng vào việc học tập và trang trải trong thời gian đi học tại trường. Hiện tại em chưa ra trường và liệu khi có bằng cấp cao đẳng em có xin được việc làm ổn định không để kiếm tiền phụ giúp cho gia đình ổn định cuộc sống. Ngoài ra em là một trong những học sinh – sinh viên thực hiện và chấp hành tốt nội quy của nhà trường đề ra. Và em cũng là tấm gương được giáo viên chủ nhiệm các lớp đưa ra để điển hình và giáo dục học sinh – sinh viên lớp mình. Giữ tâm sự “Em mong rằng quý thầy cô, phòng ban chức năng và ban giám hiệu tạo đề kiện tốt nhất để sớm ra trường và sau khi ra trường các cấp chính quyền, ban ngành địa phương sắp xếp cho em có công việc làm ổn định phù hợp với trình độ chuyên môn ở tại địa phương để có cơ hội hòa nhập với cộng đồng”.

Tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình được biết, gia đình có 4 thành viên, em là con trai lớn, còn 1 người em trai tên Huỳnh Văn Gìn. Gia đình có 2 công đất làm không đủ ăn, thiếu trước hụt sau. Cha em ông Huỳnh Văn Bình, sinh năm 1970 ở huyện Giồng Riềng, là một trụ cột trong gia đình, hàng ngày đi làm thuê tại nhà máy xay xát gạo ở huyện Giồng Riềng. Mẹ là bà Nguyễn Thị Nga,  sinh năm 1969, hàng ngày chèo xuồng bán hàng bông trên sông. Mỗi tháng thu nhập của gia đình kiếm được chỉ đủ sống qua ngày. Căn nhà thì xập xệ đủ che nắng che mưa. Vì thế, việc học của em cha mẹ hơi vất vả không thể lo được đến nơi đến chốn.

Hiện tại em còn nhiều chông gai cần phải lo nhưng gia đình nghèo không lo được nữa. Với hoàn cảnh đáng thương của em Huỳnh Văn Giữ nói trên, rất mong các cấp chính quyền địa phương, các mạnh thường quân gần xa cùng chung tay quan tâm giúp đỡ sẽ chia cho em để vươn lên cuộc sống. Mọi thông tin giúp đỡ xin gửi về địa chỉ: Tổ 02, ấp Thạnh Tân Xã  Thạnh Hưng, Huyện Giồng Riềng, Tỉnh  Kiên Giang hoặc liên hệ qua số điện thoại em Giữ: 0946.109.284.

Trường THPT Giồng Riềng

Bạn nên đọc

Thành lập, giải thể doanh nghiệp, công ty, thay đổi giấy chứng nhận đầu tư

Thủ tục thay đổi giấy chứng nhận đầu tư gồm: Thay đổi địa điểm thực …

%d bloggers like this: